pain_of_me
read my profile
sign my guestbook

Visit pain_of_me's Xanga Site!

Name: [.:: slim.k3n ::.]
Country: Vietnam
Metro: Hanoi
Birthday: 4/16/1991
Gender: Female


Occupation: Military


Message: message me


Member Since: 1/27/2006

SubscriptionsSites I Read
MorningDiva
slim_shady095
pinkkisssss
N_M_Tung
loveletterforu
zuziczicki
chullabalo
ThucAnh
hihi_haha_hehe
pucca_fuka
memories2002
x0x_skygirl_x0x
nmh_hiha
zanies_diary
Katie_Pink
annaros2004
zin_9x
bloom_blow
zVoLdEmOrTz
JayChou
sontung1990
bi_beo
pretty_snail_1911
need4hiphop
lmh_br
Lil_kAnI_babiE_bluE
Vbconline
luvtommy
tqt_101
BeCky_nGuyEn
mo0n_doll
badgirl_6592
VaNeSsA_mAy88
voldemort_2308
mai_sunny_mai
jexcikoi
Chicken_machine
hoaithutrang
L_H_H
xxx_lil_black_rose_xxx
adidas3121991
o0o_coo_bin_o0o
bibeu

Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site


Wednesday, June 03, 2009

ROSE!!!!!!!

The Language Of Roses
Ranunculus - You are radiant with charms
• Rocket - Rivalry
• Rose (red) - Love ; I love you
• Rose (white) - Eternal Love; innocence; heavenly; secrecy and silence
• Rose (pink) - Perfect happiness; please believe me
• Rose (yellow) - Friendship; jealousy; try to care
• Rose (black) - Death
• Rose (red and white) - Together; unity
• Rose (thornless) - Love at first sight
• Rose (single, full bloom) - I love you; I still love you
• Rose bud - Beauty and youth; a heart innocent of love
• Rose bud (red) - Pure and lovely
• Rose bud (white) - Girlhood
• Rosebud (moss) - Confessions of love
• Roses (bouquet of full bloom) - Gratitude
• Roses (garland or crown of) - Beware of virtue; reward of merit; crown ; symbol of superior merit
• Roses (musk cluster) - Charming
• Rose (tea) - I'll always remember
• Rose (cabbage) - Ambassador of love
• Rose (Christmas) - Tranquilize my anxiety; anxiety
• Rose (damask) - Brilliant complexion
• Rose (dark crimson) - Mourning
• Rose (hibiscus) - Delicate beauty
• Rose leaf - You may hope
• Rosemary - Remembrance; commitment; fidelity
• Rudbeckia - Justice
• Rue - Disdain

A SINGLE ROSE IN ANY COLOR-indicates simplicity and gratitude
2 ROSES- mutual feelings
3 ROSES- I love you
7 ROSES- I'm infatuated with you
9 ROSES- We'll be together forever
10 ROSES- You are perfect
11 ROSES- You are My Treasured One
12 ROSES- Be mine!
13 ROSES- Friends forever
15 ROSES- I'm truly sorry
20 ROSES- I'm truly sincere towards you
21 ROSES- I'm dedicated to you
24 ROSES- Forever yours
25 ROSES- Congratulations
36 ROSES- Remembering our romantic times
40 ROSES- My genuine love for you
50 ROSES- Unconditional love
99 ROSES- I will love you all the days of my life
101 ROSES- I'm completely devoted to you
108 ROSES- Will you marry me?
999 ROSES- I love you till the end of time


Tuesday, June 02, 2009

vì anh yêu em.....

Anh ơi , anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé !"
-Để làm gì chứ ? Em không thích hoa hồng kia mà.
" Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá."
-Thôi nào , anh sẽ mua hoa tặng em.Nhưng chỉ một bông thôi.
" Tại sao lại thế ? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh , ok ? "
-Tiền nong không phải vấn đề với anh , em biết mà.Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi.
" Không được mà.100 bông là 100 bông chứ.Anh tặng em đi.Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."
Em ngang ngạnh lắm.Muốn gì là làm bằng được.Không thèm đếm xỉa đến việc người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì.Em muốn có 100 bông hoa , anh đành phải mua 100 bông hoa cho em.Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ sao mà anh chiều em thế?”.Không chiều em sao được , khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.

===> I feel you all around me.Your memory’s so clear... ♥

Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều.Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ thứ chuyện , nói không mệt. À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết.Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ.Anh sợ.

Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi im lặng , đôi khi mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc”
Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội.Em gọi điện thoại , gần như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à ?”.Rồi em im lặng.Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về.Em phải bình tĩnh , chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”.Em cúp máy.Tiếng “cạch” cộc lốc . Anh thở dài.

===>You’re still an inspiration.Can it be... ♥








Để anh nhớ lại xem nào.Em có xinh không nhỉ ? Em không xinh.Em chỉ cao thôi.Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến nhiều người phải quay lại nhìn em.Thế là em cũng thu hút ra phết đấy chứ.

Để anh nhớ lại xem nào.Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen dễ thương với đáng yêu chứ.Nhưng em thích được khen là cá tính và hâm nhiều hơn.Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.Anh biết , em sống mạnh mẽ lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm.Cái sức mạnh em truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan là những hành động ngốc xít.Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại.

===>Are you gently sleeping.Here inside my dream... ♥









-Anh này , anh sẽ khóc chứ , nếu em chết ?
-Ừ , anh sẽ khóc .

Lúc em hỏi anh câu đấy , anh gần như không nghĩ gì.Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh.Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc.Anh sẽ khóc nếu em chết.

" Tại sao anh lại khóc , nếu em chết "
- Vì anh mất em.
" Anh đừng khóc chứ , dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu.Em chết , nghĩa là em bỏ anh.Em bỏ anh , nghĩa là em không tốt "

Em không tốt.Vì em bỏ anh.Em bỏ anh.Vì em chết.








Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

Anh đừng khóc.Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em.Và anh không khóc.Không một giọt nước mắt.Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

Đám tang em. Đông người lắm.Rất nhiều , rất nhiều.Những người họ hàng,những người bạn cùng lớp , thày cô giáo , hàng xóm , bạn thân của em từ hồi còn nhỏ , những người bạn chỉ quen qua YM và blog. Đông lắm.Nhiều người khóc.Mẹ em , bà em , cô em , các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.

Anh đứng cạnh em.Sao anh cười nhiều vậy ?Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này , đánh thức em dậy.Màu trắng của những bộ vest , những tấm áo , những tấm vải , màu đỏ của hoa và ruy băng , bản nhạc trầm.Tất cả.Vừa lòng em chưa?Cả anh nữa.Vừa lòng em chưa?Anh đang mặc bộ vest màu trắng cài hoa hồng đỏ.Vừa lòng em chưa?Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này.Rất nhiều người khóc.Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

Rất nhiều người không khóc.Bố em , ông nội em , hai người đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh.Ba ngày rồi.Từ ngày người ta vớt được thi thể em từ biển , từ khi họ nắm lấy bàn tay nhỏ bé gầy guộc và lạnh buốt của em lần cuối , từ khi em được đưa vào cái hộp màu trắng này , họ vẫn lẳng lặng như vậy.Em à , họ không khóc.Em luôn gọi họ là người đàn ông của đời em , là trụ cột của em và gia đình em.Mọi người nói họ thật là bình tĩnh , khi mà tất cả suy sụp , họ vẫn hòan thành trách nhiệm trụ cột của mình : lo cho em một cái đám đúng như những gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ.Họ không khóc.Trước khi chết , em có hỏi họ câu hỏi đấy không ? Trước khi chết , em có hỏi họ “Nếu con chết , bố và ông có khóc không?” không?
Anh không thấy họ khóc.Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em.

Rất nhiều người không khóc.Anh biết , em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho họ

Anh vẫn không khóc.Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi , đúng không ? Thế nên anh mới không khóc.
Không khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần ? Hay vì không biết phải khóc thế nào cho em tỉnh dậy ?
Em vẫn thường nói


“Khi người ta đau quá , người ta sẽ không khóc nổi nữa đâu”





===> I cherish all you gave me.Everyday... ♥









Tại sao em lại chết ở biển ? Em nói em sợ biển kia mà ? Em sợ cái mênh mông của biển như muốn nuốt chửng cả con người ta kia mà? Sao em lại chết ở biển ?

Anh không hiểu về em.Không hiểu rất nhiều điều.Không hiểu về cả việc em đột nhiên bỏ đi như thế
Hay là em trả thù anh? Trả thù việc anh để em lại Hà Nội ba tuần.Nhưng anh xa em chỉ ba tuần , chỉ ba tuần thôi.Còn bây giờ , sau ba tuần nữa , em có trở về không ?

....

Anh thắp nến. Đủ 100 ngọn nến.Lung linh. Đẹp lắm

Anh cầm con gấu bông nhỏ em may cho anh.Khi nào anh buồn , hãy ôm nó , như ôm em , anh nhé.

Anh mang theo 100 bông hồng leo.Thơm lắm
Trên tay anh bây giờ là một đôi nhẫn.Em đã làm mất đôi vòng bạc của bọn mình (mãi bây giờ anh mới biết em lén giấu nó đi để mang cùng em lên thiên đường).Anh mua đôi nhẫn này , bằng vàng trắng hẳn hoi nhé.Chắc em sẽ thích lắm.Anh định sẽ đeo vào tay em , chờ em lớn một chút nữa , rồi sẽ đi may cả váy cưới trắng ruy băng đỏ.Anh đã định như thế.

Bản nhạc “To Where You Are” vẫn đang vang lên trong không gian.

Em có ở trên thiên đường không nhỉ ? Chắc là có.Thế ở trên cao thế này , em có nhìn thấy anh không nhỉ?Thế ở trên cao thế này , anh có đến được chỗ em không ?

Những bước chân đưa anh ra xa dần , xa dần.Không phải là biển.Nhưng anh vẫn muốn tiến vào cái không gian mênh mông trước mắt ấy , cái không gian phía trên là những ngôi sao và phía dưới cũng là những ngôi sao.Anh muốn nhìn thấy nụ cười em.Như nhìn thấy những ngôi sao.
Xa thêm một chút nữa.Xa thêm một chút nữa.Anh có thể chạm được vào em ?




Fly me up to where you are.Beyond the distant star.I wish upon tonight.To see you smile.If only for awhile.To know you’re there.A breath away’s not far.To where you’re ♥







Anh ngồi trước ngôi mộ của em.Vẫn còn rất nhiều những vòng hoa trắng và những bông hồng đỏ.Anh nhìn thấy cả một giỏ lan tiêu màu vàng rất đẹp.Anh nhìn thấy cả một con ốc biển rất to đặt ngay trên mộ.
Bố em đến , cùng với ông nội em.Họ đặt trên mộ em một con gấu bông rất to.Bố em quỳ xuống bên cạnh anh


"Khi còn sống , con bé rất thích gấu bông.Một tuần trước khi nó ra đi , nó chạy đến , ôm chầm lấy bác và tíu tít “Bố à , lâu lắm rồi bố không tặng con một con gấu bông nào đấy nhé”.Sắp sinh nhật nó , vậy mà.....Ai mang hoa lan tiêu đến thế này ? Màu vàng , con bé thích lắm đây."
Và bố em khóc. Anh nhìn lên , nước mắt của ông em cũng rơi ra từ bao giờ.Anh im lặng

Anh à , cuộc sống có nhiều lựa chọn , dù thế nào đi chăng nữa , anh cũng hãy chọn niềm vui và yêu thương , anh nhé.Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn.Hãy sống tốt , anh nhé.Phải sống đấy , dù sống khó khăn , vất vả , sống đau khổ hay mệt nhọc , nhất định phải sống , anh nhé. Để hái hoa bồ công anh cho em.Anh biết mà , một mình anh biết , em thích bồ công anh.

Lời của gió hay lời của em....

===>I know you’re there.A breath away’s not far.To where you’re. ♥








Trên mộ em , anh đã khóc.
Những bông hoa bồ công anh , cuối cùng , cũng đã tung mình theo gió.

Vì sao ?
Vì anh yêu em ... ♥


sự lựa chọn cuối cùng...

Anh à, anh có biết vì sao người ta phải... yêu nhau ko?

Tại sao ko thể là... bạn hay... thích nhau được rồi....

Anh à, anh có biết tại sao người ta phải hôn nhau ko?

Tại sao không phải ... chỉ là ... nắm tay thôi

Em hỏi thế thôi... chứ em cũng ko biết nữa....

Đơn giản câu rả lời, cho những câu hỏi khó là: "Uhm... người ta phải vậy!"

Người ta yêu nhau và người ta sẽ... lấy nhau chứ...

Tốt nhất là nên thế và gần như ... phải vậy ...

NHưng đôi khi anh à... anh ơi.... tình yêu và sự lựa chọn lại chia đôi đường....

Người ta sẽ.... yêu 1 người.... nhưng lại lựa chọn... ở bên 1 người khác...

Thật đấy....


Ko phải cứ yêu nhau là sẽ mãi ở bên nhau.... Vì quá yêu sẽ làm nhau đau nhiều lắm... Mặc dù yêu, cảm giác như ko thể thiếu vắng.... Nhưng cuối cùng thì xa vắng lại là cản trở cuối cùng...

Uhm.... đôi khi... cần phải như thế anh ạ...

yêu 1 người chỉ nhìn ngắm phía xa... để ở bên một người và giả vờ nói là... ta yêu họ nhất, nhưng thực chất chỉ yêu họ nhì... Vậy vì lý do gì, mà người ta dối trá vậy...

Đơn giản lắm anh à, cho mọi câu trả lời ko dễ luôn là: "người ta ... cần phải vậy!"

Đôi khi... tình yêu chia đôi đường tương lai như thế đấy..... Tình yêu và sự lựa chọn đôi lúc chẳng thể giống nhau...

Người ta gắn bó.... với người yêu mình nhất và chấp nhận để mất người mà mình rất yêu.... Trong một cuộc tình đẹp và 1 cái kết có hậu... em chắc chắn rằng có một người yêu 1 người nhiều hơn đấy....

Và em yêu anh nhiều hơn anh yêu em đấy! Bleh bleh, đồ hâm! Anh biết ko, ko phải vì chúng ta giống họ, từ bỏ người mình yêu để giữ lại người yêu mình nhiều, mà là vì.... em luôn yêu nhiều nhất, ko gì có thể đánh mất, tình yêu nhiều nhất trong em....

Mà... em tin là... chúng ta yêu nhau khác họ yêu nhau... Em hy vọng mọi thứ đều bắt đầu và cùng chung 1 đích, tình yêu sẽ đi cùng với... sự lựa chọn cuối cùng....

Con đường phía trước còn dài và xa xôi, em ko muốn và cũng chẳng thể nào xích chân anh lại, cũng như người ta nói đừng nguyện ước là sẽ yêu nhau mãi mãi.... nó chỉ là ước muốn phù phiếm như trò châm biếm của trẻ con.... em chỉ biết rằng em sẽ yêu anh đến cuối con đường mòn, yêu và chờ đợi đến khi nào em... còn có thể....

Ngày hôm nay, em chẳng cần anh đem cho em bất cứ một điều gì, vì tương lai, em tin em sẽ được đền đáp lại, những gì mà quá khứ em đã cho đi....

Tình yêu và sự lựa trọn ư ?

Nếu sự chọn lựa là dựa trên tình yêu và nếu tình yêu là điều ta phải chọn... thì hãy gói gọn nó ở thì tương lai đi... Anh nhỉ... Tất cả là ở phía trước mà... Hôm nay ta sống cho ngày mai ta sẽ.... có cái ta cần!

Thế nhé!


em đã quên ?

Quên anh theo một nghĩa rất là đơn giản nhé. Không phải là quên tất sành sạch về mọi thứ, mà là em đã quên đi những tình cảm em dành cho anh, và thay vào đó là sự bình yên đến lạ lùng.


Đó là khi em bắt gặp một hình bóng ai kia trên đường trông rất giống anh, nhưng em sẽ không vội vã phóng xe thật nhanh để đuổi theo nữa. Khi ấy, em sẽ mỉm cười và bảo rằng, là anh, thì cũng đã sao đâu?


Đó là khi em chạy qua một con đường, qua một quán quen thuộc nào đấy. Em sẽ không còn nhìn vào trong ấy, và đau lòng khi nhớ đến những lúc ấy, anh và em đã vui vẻ biết nhường nào. Em sẽ mỉm cười và nghĩ rằng: “ Sao lúc ấy mình nói chuyện ngốc thế nhỉ?” Khi ấy, em quên anh.


Đó là khi em nói chuyện với bạn bè của anh và em mà em chỉ toàn huyên thuyên về những gì xung quanh em và những dự định sắp tới. Em chẳng còn phải ngồi suy nghĩ tìm cách hỏi thật khéo léo để biết xem anh dạo này như thế nào rồi. Khi ấy, em chẳng còn nhớ đến anh nữa.


Đó là khi em hò hét với đám bạn mình thỏai mái trong phòng Karaoke, dù cho em đang hát bản tình ca buồn thì em vẫn có thể đứng lên và nhảy, chứ không hát với đôi mắt ngân ngân nước như trước kia nữa. Em nhận ra, khi ấy, em quên anh.



Đó là khi em chẳng còn buồn khi thấy anh đang tươi cười hạnh phúc bên người khác ,lúc ấy em chỉ mong anh tìm được người thích hợp cho mình vì khi đó em biết mình đã quên anh.



Đó là khi em vẫn còn thuộc lòng số điện thoại của anh, nhưng chẳng buồn nhắn tin và chỉ nhớ đến nó khi có ai đấy hỏi.



Đó là khi em trải qua sinh nhật của mình một cách ồn ào cùng bạn bè, sau đó, là những phút im lặng một mình em như mọi năm trước. Nhưng em sẽ thôi không khóc vì chợt nhớ đến anh nữa. Khi ấy, em mỉm cười, ôm gối và đi ngủ. Vì em biết, em đã quên anh rồi.

.....



Vẫn còn rất rất nhiều thứ khiến em khẳng định được rằng em đã quên anh. Quên anh theo một nghĩa rất là đơn giản nhé. Không phải là quên tất sành sạch về mọi thứ, em vẫn nhớ những kỉ niệm, những kí ức dành cho anh. Nhưng em đã quên đi những tình cảm em dành cho anh trong những kí ức đó. Thế là, em đã quên anh.


có phải ta nên buông tha lẫn nhau :)

Có phải ta nên buông tha lẫn nhau?



Em bắt đầu nhận thấy những nụ cười, những hạnh phúc ta trao cho nhau là quá nhỏ bé so với nổi đau chúng ta đang và sẽ cùng gánh chiụ. Chúng ta yêu nhau mà chẳng làm gì được cho nhau, ngoài... đau cùng nhau. Những nụ cười không làm bớt đi những lo lắng và tình yêu không to lớn bằng vài thứ tình cảm khác.

Và em bắt đầu suy nghĩ...
Phải chăng ta thật sự nên buông tha lẫn nhau?



Nó giống như là một cuộc dạo chơi thật vui vẻ và vài cơn mưa bất chợt kéo đến. Chúng ta nấp dưới hiên nhà, dù lạnh nhưng ấm áp. Nhưng cơn mưa cứ rơi, rơi và rơi mãi. Một vài người đề nghị chúng ta che ô cùng với họ. NHƯNG - mỗi chiếc ô chỉ có thể che cho một người, không thể cả 2 người. Hoặc là em, hoặc là anh phải một mình đứng đợi người khác đến nữa. Và vì chúng ta yêu nhau, chúng ta từ chối họ và cùng đứng dưới mài hiên đợi trời thôi mưa. Nhưng cơn mưa cứ rơi, rơi và rơi mãi chẳng có một dấu hiệu gì là dừng lại. Chúng ta đợi, nhưng sẽ đợi đến lúc nào để tiếp tục được cuộc dạo chơi như trước khi cơn mưa đến? Biết đến khi naò...
Chi bằng...
Chi bằng... ta buông nhau ra, để mỗi người núp dưới ô một ai khác, để em và anh đều có thể khô ráo trở về

Có lẽ, đôi lúc, quyết định sẽ làm cho ta đau khổ nhưng ta vẫn phải nhìn và chấp nhận nó. Đánh mất một điều để có một vài điều. Ai vì ai, ai xa ai... thì moị chuyện cũng sẽ qua đi theo thời gian...
Chi bằng, ta xa nhau đi!...~



Xa nhau thật sự, xa nhau hai phương trời, xa nhau hai cõi lòng.

Có ai biết sao hai viên nước đá gần nhau thì sẽ dính lại nhau không? - Là vì chúng nó lạnh. Chúng ta cũng thế, lạnh quá! Lạnh quá nên ta cần nhau để sưỡi ấm cho nhau. Lầm, chúng ta đã lầm. Thật sự chúng ta chỉ làm cho nhau lạnh hơn mà thôi...
Chi bằng, ta xa nhau đi!...~



Đôi lúc tự hoỉ mình rằng, em và anh chia tay có phải vì ta quá yêu nhau?...



Next 5 >>


<bgsound src="http://cuongmusic.free.fr/Limp/C%e9line%20Dion%20-%20Si%20il%20suffisait%20d'aimer.WMA" loop="infinite">